Hoạt động các phường

TẤM LÒNG NHÂN ÁI TỪ NHỮNG ĐỒNG TIỀN LẺ
Ngày đăng 22/06/2012 | 00:00  | Lượt xem: 918

Gia đình ông Nguyễn Văn Dĩnh ở tổ dân phố số 1 phường Giang Biên- Quận Long Biên- Thành phố Hà Nội - Ông Dĩnh được người dân ở Giang Biên gọi là ông mặt trận với tấm lòng nhân ái từ những đồng tiền lẻ.

 Chúng tôi đến thăm gia đình ông Nguyễn Văn Dĩnh ở tổ dân phố số 1 phường Giang Biên- Quận Long Biên- Thành phố Hà Nội vào 1 ngày hè nắng oi bức. Ông bà Dĩnh đang hăng say ngồi bện những cây chổi bằng dứa để bán cho bà con hàng xóm. Hỏi thăm nhà ông từ đầu ngõ, chúng tôi được người dân nơi đây cho biết, ông Dĩnh là trưởng ban công tác mặt trận, luôn gương mẫu đi đầu trong các hoạt động phong trào, là tấm gương sáng về Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Ông Dĩnh được người dân ở Giang Biên gọi là ông mặt trận với tấm lòng nhân ái từ những đồng tiền lẻ.

Ở tuổi 73, ông Dĩnh trông vẫn khỏe mạnh, đôi bàn tay vẫn săn chắc, nhanh nhẹn lạ thường nhưng ít ai biết trong người ông đang mang nhiều thương tích của chiến tranh, mỗi khi trái nắng trở trời người ông lại đau ê ẩm. Vượt qua những nỗi đau về thể xác, được sống trong bầu trời hòa bình tự do, người cựu chiến binh ấy lại hăng say lao động sản xuất. Sáng sáng, ông vẫn thường xuyên đi vun ngô, trồng đỗ, góp phần phát triển kinh tế hộ gia đình.  

Tận mắt chứng kiến những đồng đội của mình đã hy sinh xương máu để bảo vệ quê hương đất nước, nhìn những đứa trẻ tật nguyền bị nỗi đau chất độc da cam ông Dĩnh không cầm được nước mắt. Nhà ông cũng chẳng phải khá giả cho mấy, cũng không giúp được cho con em những đồng đội mình. Ông cảm thấy buồn khi mình là những người may mắn được sống sót lại mà không làm được điều gì có ý nghĩa đối với những đồng đội đã ngã xuống. Từ những suy nghĩa đó, Ông bàn với bà hàng năm bớt 1 chút chi tiêu tham gia ủng hộ vào quỹ Chữ thập đỏ của địa phương.

Hưởng ứng cuộc vận động "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh", năm 2007 ông Dĩnh bắt đầu học Bác và làm theo Bác Hồ, ông đã nhờ 1 người hàng xóm làm gò hàn cho ông 1 cái hòm sắt để ông tiết kiệm. Bằng số tiền trợ cấp bệnh binh ít ỏi, hàng ngày, cứ sau bữa ăn tối, ông lại bỏ vào hòm tiết kiệm 1000 đồng. Cứ thế cho đến năm 2009, mỗi năm ông đã tiết kiệm được 365.000 nghìn ủng hộ vào quỹ Chữ thập đỏ. Lúc đầu, thấy ông đổi tiền lẻ, vợ ông hỏi ông chỉ cười và bảo là để tiêu cho dễ". Nhưng khi biết chuyện, vợ ông đã rất cảm động với việc làm đầy ý nghĩa của ông. Tay bện chổi, ngồi ngoài sân, giọng bà vọng vào nhà bảo "Cô ơi, có người cười ông ấy và bảo nhà đã nghèo lại còn tiết kiệm đấy" Tôi lặng người đi trước câu nói của bà và chỉ biết mỉm cười vì cảm phục.

Từ năm 2010 đến nay, mỗi ngày ông Dĩnh bỏ 2000 đồng bỏ vào hòm tiết kiệm. Ông ngồi tính nhẩm nhẩm số tiền tiết kiệm cũng đã tăng lên gấp đôi. Nhưng không hiểu sao đôi mắt của ông lại buồn như vậy. Ông khiêm tốn nói "Quanh chúng ta còn nhiều người ủng hộ nhiều hơn tôi lắm. Chúng tôi cũng hoàn cảnh nên chỉ ủng hộ được như vậy thôi. Những việc làm của tôi không có gì đáng nói, tôi chỉ làm bằng cái tâm của mình, đồng cảm với những người còn khó khăn hơn mình thôi". Hỏi về lý do tại sao ông lại tiết kiệm mỗi ngày bằng những đồng tiền lẻ mà không để cuối năm ủng hộ quỹ Chữ thập đỏ cả thể cho đỡ mất công. Ông nói rằng, mỗi đồng tiền lẻ đó đều là tấm lòng của tôi, của gia đình tôi, là ý thức để chia xẻ với những người còn khó khăn hơn chúng tôi. Nhìn ông bỏ 2000 đồng vào hòm tiết kiệm, tôi mới thấy những đồng tiền lẻ đó sao mà đáng quý, đáng trân trọng vậy. Thậm chí nó còn có ý nghĩa nhân văn hơn cả hàng trăm, hàng triệu đồng.

Mỗi lần bỏ tiền vào hòm tiết kiệm là những cảm xúc lại trào dâng trong lòng ông Dĩnh. Hàng năm vào đầu tháng 11 ông lại háo hức mở hòm tiết kiệm mang những đồng tiền lẻ mà mình tiết kiệm được ủng hộ vào quỹ Chữ thập đỏ của phường. Mỗi lần như thế, ông lại cảm thấy vui vui trong lòng và càng hăng say làm công việc bình dị, đơn giản, hết sức ý nghĩa mà có lẽ không ai dễ dàng và kiên trì làm được. Ông Dĩnh quả là một tấm gương sáng để mọi người chúng ta học tập và làm theo.

                                                                                                            Ngô Hằng – VHTT GB